Dưới ánh mắt chăm chú của nhóm người Hầu Kiến Công ở đằng xa.
Ngọn núi vốn là điểm dao động hạch tâm của Dị Thường Chi Địa dần tan rã thành từng tảng đá lớn nhỏ, nện ầm ầm xuống mặt đất, cuộn lên khói bụi ngợp trời.
Còn điểm dao động dị thường vốn phải tiêu tán theo sự sụp đổ của sơn thể, dường như vì sự tồn tại của không gian thông đạo nên vẫn hóa thành hình thái bạch quang lơ lửng giữa chân trời.
Trần Lạc cũng đang ngự giữa không trung, sừng sững đứng trước thông đạo.




